NHÂN NGÀY QUÂN LỰC 19.6…
CỘNG ĐỒNG 6/15/2012
@net
ĐINH LÂM THANH
Đối với tôi, ngày quân lực 19.6 được
thành lập bởi nhóm nào và ở thời điểm nào cũng không quan trọng, miễn là
trên đất khách quê người, chúng ta còn có những cơ hội để tưởng nhớ đến
một đội quân oai hùng ngày trước. Và cũng từ đó, hàng năm những người
chiến sĩ có dịp họp mặt, cùng nhau gắn bó ôn lại kỷ niệm đời lính. Nhưng
nếu những người cầm súng ngày trước chỉ đơn giản nghĩ đến ngày Quân Lực
là cơ hội tổ chức diễn hành, hoài niệm quá khứ với những bộ binh phục
trên người, huy chương trước ngực và cấp bậc trên cổ áo…thì có thể xem
như một sai lầm và thiếu sót. Sai lầm vì một số lãnh đạo tổ chức đã xem
ngày quân lực là dịp để tranh nhau tổ chức, đọc diễn
văn, quảng cáo cá nhân hội đoàn, là dịp họp mặt bạn bè đồng đội tạo vây
cánh cũng như nhắc lại cái hào nhoáng xa xưa… rồi sau đó, áo quần, huy
chương, cấp bậc được ủi thẳng và cất vào tủ để đợi năm sau. Như vậy chúng ta đã làm sai ý nghĩa ngày Quân Lực của một tập thể đội quân, dù đã giã từ vũ khí, nhưng vẫn còn trách nhiệm và bổn phận
của những người cầm súng mất nước. Và hơn nữa, thiếu sót, vì trong ngày
Quân Lực chúng ta thường nghĩ đến những cuộc vui phục vụ người sống
hoặc vinh danh truy điệu một số cấp chỉ huy mà quên đi những người chiến
sĩ vô danh. Họ là những anh em tự vệ, địa phương quân nghĩa
quân, là những người lính không số quân, không cấp bậc, là đồng đội và
thuộc cấp nhỏ
bé đã hiến thân xác cho tổ quốc. Họ đã anh dũng cầm súng bảo vệ
màu cờ cho đến phút cuối cùng, là những người đã vào tù thay cho chúng
ta an toàn đi tìm tự do. Hơn nữa, họ là những người còn sống mà thân thể
không toàn vẹn đang bị đày đọa trong hỏa ngục cộng sản.…
Không biết các vị mang mai vàng, mai bạc và ngôi sao
trên cổ áo, huy chương xanh đỏ đeo đầy ngực có nhớ đến những đồng đội
cũng như thuộc cấp đã hy sinh cho mình được sống và ngày nay an toàn
trên xứ người ? Không biết những vị sĩ quan đang định cư tại hải ngoại có nghĩ rằng cấp bậc, huy chương là xương máu đồng đội và thuộc cấp, là những lính chết trận vô danh đã xanh cỏ để cho các vị sống sót đỏ ngực không !
Rồi mỗi năm, một số người sao đeo lấp lánh, huy chương treo đầy ngực đã
nghĩ gì khi chỉ biết liên hoan cho cái quá khứ của mình ? Và còn một
điều tệ hơn nữa, nhân danh những người thương tật cũng
như đã nằm xuống để tổ chức tiệc gây quỹ cho nguồn lợi cá nhân bè nhóm. Đây
là một vấn đề đau lòng, không biết những vị trách nhiệm tập thể quân
đội có nghĩ đến vấn đề nầy không ? Nếu có, xin quan tâm nghiên cứu và
tìm một giải pháp nào để những buổi tổ chức ‘cám ơn anh’ đừng trở thành ‘lợi dụng anh’ !
Cấp bậc và huy chương là những nấc
thang danh dự và ghi dấu chiến công mà bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt
Nam Cộng Hòa đã trân trọng trao gắn cho những người thâm niên cầm súng
cũng như những chiến công hiển hách nơi trận mạc, như vậy, cấp bậc và
huy chương cần phải trân trọng bảo vệ như một bảo vật độc nhất của những
người dành trọn đời mình chiến đấu và hiến thân cho Quê Hương Tổ Quốc.
Hơn nữa người sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không thể tự thăng cấp
bậc cho mình cũng không nên tự động gắn thêm huy chương trên bộ áo trong
các cuộc lễ sau ngày 30.4.1975. Bộ quân phục của quân trường hoặc của
các quân binh chủng, một khi được mặc lại trên người, thì cũng phải bảo
vệ
hình ảnh tốt đẹp và trang trọng nơi mình xuất thân hoặc đã một thời
phục vụ…không thể xem như bộ ‘áo giáp’ hù thiên hạ hay ‘y phục carnaval’
để làm cảnh trước vành móng ngựa mỗi khi ra hầu tòa dân sự xứ người !
Ngoài dịp lễ Chiến Sĩ Trận Vong,
ngày Quân Lực 19.6 cần được duy trì ở hải ngoại vì cơ hội chỉ đến hai
lần trong năm, là dịp vừa vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vừa để
tưởng niệm và tri ân những người đã nằm xuống cho đất nước và cho chúng
ta. Vậy xin nhân cơ hội nầy đề nghị chúng ta phải làm một cái gì cho
những anh hùng vô danh nhỏ bé đã bị quên lãng bởi thời gian. Tuy nhiên
cần tránh trường hợp nhiều đoàn thể tổ chức trùng thời gian dưới
cùng một danh xưng là ‘Ngày Quân Lực 19.6’, vì đây là những hành động
biểu lộ cạnh tranh thiếu đoàn kết của các tổ chức đối với những người
cầm súng đã phục vụ chung dưới một màu cờ.
Hơn nữa, đã là lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thì phải nhớ rằng : một khi mất nước thì phải có bổn phận giành lại nước,
tức là nhận lãnh trách nhiệm đầu đàn trong phong trào tranh đấu hiện
nay mới xứng đáng với danh hiệu Trách Nhiệm và Bổn Phận của những người
đã một thời mặc chiến y. Chúng ta đã phải tức tưởi buông súng
giữa chừng, một ít thoát ra nước ngoài mong ngày quay về phục quốc, đa
số còn lại phải sắp hàng vào tù để chịu nhục hình trả thù của cộng sản.
Ngày nay may mắn thay, tất cả đều sum họp dưới bầu trời tự do thì chúng
ta phải nhớ lại những lời nguyện ước khi bước chân lên máy bay hay xuống
thuyền vượt biên : một khi thoát
ra được hải ngoại, chúng ta phải làm một
cái gì có lợi cho Tổ Quốc Quê Hương, cho Tự Do Nhân Quyền và nhất là An
Lành No Cơm Ấm Áo cho toàn dân cũng như những đồng đội đang bị đày đọa,
sống lây lất cực khổ dưới gông cùm của tập đoàn việt gian cộng sản.
Xin Ơn Trên, Hồn Thiêng Sông Núi và Anh Linh của những người đã nằm xuống phù hộ cho những ai có lòng thành đã nghĩ đến đồng đội trong ngày Quân Lực 19.6 nầy.
Đinh Lâm Thanh
Paris, 11.6.2012





No comments: