Nhắn anh Bùi Tín - 4 Món Nợ đảng CSVN Không Thể Trả Dân tộc
CỘNG ĐỒNG, Tội Ác VG ĐcsVN 6/26/2012
(tiếp
theo)
GS
BX Trần Đình Ngọc
Thưa Quí Diễn Đàn,
Thưa anh Bùi Tín,
Như quí vị đều đã biết, “Ban Tổ Chức” (xin
tạm gọi đám Việt gian) đã sắp xếp, hồi
10 giờ sáng ngày thứ bảy 23-6-2012 vừa qua, tại San Jose, do lời mời của một số
người, cựu Đại tá CSVN Bùi Tín đã đến thư viện San Jose để, như BTC nói, trình
bày cùng đồng bào tị nạn VGCS tại San Jose và khắp thế giới hiện tình nước VN và
đảng CSVN. Tuy nhiên cuộc thảo luận này, như tôi đã thưa mấy ngày trước trên các
Diễn Đàn, chắc chắn nó sẽ là một cái đầu voi đuôi chuột.
Sở dĩ có tình trạng đó, theo cảm nghĩ đầu
tiên của tôi, là vì tôi vẫn nghi ngờ cái thiện chí của anh Bùi Tín khi anh nói
anh trở về với chính nghĩa QG dân tộc bằng vào tư tưởng của anh trong những bài
anh viết.
-
Bùi
Tín vẫn còn sùng mộ Hồ chí Minh, kẻ tội đồ số 1 của dân tộc VN đã trực tiếp hay
gián tiếp giết gần 10 triệu đồng bào trong 4 cuộc chiến Hồ gây ra. Hồ áp đặt chủ
nghĩa Cộng sản Mác- xít Lê- ni- nít lên đầu lên cổ dân tộc, thứ chủ nghĩa hoang
tưởng, vô tổ quốc, vô tôn giáo, vô gia đình kéo con người xuống hàng trâu ngựa
mà cả thế giới tởm lợm khinh ghét.
-
Bùi
Tín biết HCM quá sai (khá hơn Dương thu Hương khi DTH viết “Đỉnh cao chói lọi”
và “Món ăn chân lý” mà tôi đã phân tích trong một loạt 14 bài dài) nhưng vì cả
cuộc đời hai cha con Bùi Tín + Bùi bằng Đoàn và có thể cả con cái Bùi Tín, đã
“đầu tư” vào với HCM và đảng VGCS quá sâu. Nay phản tỉnh tức là mình chửi bố mình,
chửi mình và dòng tộc mình, đau quá mở miệng khó ra.
-
Bùi
Tín sang Pháp xin tị nạn chính trị từ 1990, nước Pháp nhân đạo cưu mang Bùi Tín
(cũng y như nuớc Mỹ cưu mang bọn Gian đểu/ VGCS và tay sai bất lương vô liêm sỉ,
đang ăn tiền già, lãnh food stamp hay thực phẩm cho người già, nhưng ngoác mồm
thúi mỗi ngày viết bài trên các DĐ chửi Mỹ, chửi tôn giáo này bài xích đạo giáo
kia, ghét Mỹ nhưng vẫn cứ ở lì Mỹ ăn bơ thừa sữa cặn, không dám về VN, mặt trơ
trán bóng, y như bọn chồn lùi). Nước Pháp, theo truyền thống nhân đạo của các nước
tư bản Tây phương, bố thí cho Bùi Tín sống hơn 20 năm nay trong khi, từ ngày vác
súng máy Sten trên vai, đi dọa nạt, hà hiếp giết chóc lương dân và chiến QG
theo lệnh Hồ cùng cấp trên của BT, và sau này là Phó TBT hai tờ báo lớn của
XHCN, Bùi Tín đã vác súng bắn chiến binh Pháp, chiến sĩ QG, biết bao lần chửi rủa
Pháp trên báo của y những là thực dân đế quốc xâm lăng, hút máu hút mủ nhân dân
VN, giết các nhà cách mạng VN, sưu cao thuế nặng, tàn hại dân Việt v.v…để làm vừa
lòng HCM và cấp trên của Bùi Tín.
Nay ngửa tay lãnh
những đồng tiền bố thí của kẻ thù (Pháp) của XHCN để mà sống, Bùi Tín, nếu còn
là con người, phải nhục nhằn lắm chứ. Hay cũng mặt trơ trán bóng như bọn Gian đểu
ở Hoa Kỳ, Pháp v.v…?
-
Bùi
Tín ở vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan (dilemma) bởi vì nhất điểm lương tâm
còn sót lại cho Bùi Tín biết đảng VGCS quá sai, đã đưa dân tộc VN vào cửa tử và
nô lệ Tàu nhưng cái lòng tham lam ích kỷ vẫn muốn Bùi Tín cựa quậy với Bắc bộ
phủ để may ra có thêm chút xương xẩu chăng vì tiền trợ cấp ở Pháp không nhiều
nhặn gì. Nhưng mặt khác, như bài viết của Nguyễn đăng An, đồng chí với BT, sự
phản tỉnh của BT đã bị đám này khinh rẻ bởi vì VGCS ở trong nước, cà cuống chết
đến đít vẫn cay, vẫn bưng bít càng nhiều càng tốt sự thật quanh thế giới để
mong vực lại cái chế độ thúi rữa đã đến lúc phải đưa ra nghĩa địa, y như cái xác
thúi tởm lợm ở Ba đình. Chúng ta có thể thấy cưỡng chế đất đai, gian dối tài chánh
như Vinashin, đưa con cháu dòng họ nắm những chức vụ then chốt để vơ vét càng
nhiều càng tốt mặc dù đám con cháu này bất tài vô đức, ăn hại đái nát. Một vụ Nông
thị Bích Liên, con gái Nông đức Mạnh vừa có đơn tố cáo người tình và là vợ kế của
Nông đức Mạnh, Đỗ thị Huyền Tâm, hiện vẫn đang có chồng là Đại tá, rù quyến rồi
lấy Nông đức Mạnh để trốn tránh việc trả nợ Ngân hàng 900 tỉ đồng. Chế độ “mười
lần đẹp hơn tư bản giẫy chết” của HCM nay chỉ còn là sáu tấm ván thôi cải táng với
những con dòi bò lổm ngổm.
-
Có
thể là Bùi Tín muốn tương kế tựu kế, cùng với sự giúp sức của một đám tay sai
VGCS, thử đánh lừa CĐ người Việt hải ngoại chuyến nữa xem sao. Không mất mát gì
mà có khi ăn nếu người Việt hải ngoại ngu ngơ. Vả lại NQ 36 tung tiền ra như nước
cho những kẻ làm việc cho VC, bọn này cũng muốn sơ múi kiếm chác để hưởng thụ.
Nhưng không ngờ là phản ứng của đồng bào San Jose quá dữ.
Trở lại những vụ thảm sát các chiến sĩ
Quốc gia do thủ hạ của Hồ chí Minh gây ra thì rất nhiều, trong đó có Bùi Tín, quốc
dân đều biết chứ không riêng ai. Sở dĩ nhiều người không dám nói vì sợ bị trả
thù. Trong 80 năm (từ ngày HCM vâng lệnh CS quốc tế thành lập đảng CS Đông
Dương 3-2-1930) có hàng triệu vụ trả thù nhắm vào người Quốc gia hoặc những người
không đồng chính kiến. Tết Mậu Thân (1968) chính là một cuộc trả thù đẫm máu
trong thời gian ngắn nhất! Hơn 12,000 dân vô tội VNCH đã tức tưởi nằm xuống
trong đó có hơn 7,000 dân Huế mà mỗi ngày Tết Nguyên đán bây giờ, người Huế chỉ
lặng lẽ ngồi khóc khi nhớ về những kẻ thân yêu trong khi bọn giết người như
Nguyễn đắc Xuân, Hoàng phù ngọc Phan, Hoàng phủ ngọc Tường, Thích đôn Hậu, Nguyễn
thị đoan Trinh, Tôn thất Tiềm v.v… vẫn ung dung ở ngoài vòng pháp luật. Chế độ XHCN
dung dưỡng kẻ giết người dù là người dân vô tội!
Trong bài này, BX muốn đưa ra một bằng
chứng rõ ràng, một nhân chứng sống về những vụ cán bộ, du kích, công an CS giết
bừa bãi những người QG vào thời điểm ngay sau ngày Tổng khởi nghĩa của toàn dân
19-8-1945. Nhân chứng sống cũng chính là người kể chuyện lại cho anh em Dân biểu,
Nghị sĩ, viên chức chính phủ đồng tù nghe là Luật sư Trần văn Tuyên. Sau đây là
đôi dòng về LS Tuyên.
Người
chiến sĩ Quốc Gia kiên cường: Luật sư Trần văn Tuyên
Luật sư Trần văn Tuyên, Thủ lãnh Luật sư
đoàn Sàigòn, nhân sĩ miền Nam, đảng viên Việt Nam Quốc dân đảng, đắc cử Dân biểu
Hạ Nghị Viện VNCH ngày 29-8-1971, vào Hạ Nghị Viện ông được bầu làm Trưởng Khối
Dân tộc Xã hội. Khối này bao gồm khá đông Dân biểu Cộng sản nằm vùng để đánh
phá Chính phủ và QLVNCH nhằm yểm trợ tinh thần tối đa “nội công ngoại kích”ba mũi
giáp công”cho Việt cộng trên chính trường Quốc tế và Quốc nội để giật sập chế độ
Dân chủ Tự Do miền Nam Việt Nam. Những DB này bề ngoài đội lốt dưới cái áo Đối
lập với chính phủ Sàigòn của Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu để dễ bề hoạt động vì
chế độ chính trị của miền Nam từ ngày chí sĩ Ngô đình Diệm chấp chánh 7-7-1954 là
chế độ Dân chủ, Tự Do, Nhân quyền quảng bá đồng đều cho hết mọi người dân không
kể già trẻ, trai gái, tôn giáo, giầu nghèo, sống ở thôn quê hay thành thị.
Chế độ ấy đã hình thành và phát triển
nhanh chóng từ ngày từ tấm lòng yêu thương đất nước và dân tộc của chí sĩ Ngô đình
Diệm, chính trị gia suốt đời hi sinh cho dân tộc. Chế độ ấy đã thực thi dân chủ,
tự do như nhiều chế độ dân chủ Tây phương của Anh, Pháp, Hoa kỳ đem lại cơm no áo
ấm, và an bình cho dân chúng. Chế độ ấy cũng đã một lần cải cách ruộng đất để
người cày thực sự có ruộng dưới thời Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu và đã thành công
mỹ mãn với sự giúp đỡ (một phần) tài chánh của Chính phủ Hoa Kỳ để đền bù thỏa đáng
cho các điền chủ bị CP lấy ruộng chia cho nông dân. Tuy nhiên đề tài này xin được
khất lại ở một bài viết khác.
Giới làm Luật và Chính trị gia tại Sàigòn
không mấy ai là không biết Luật sư Trần văn Tuyên.
Năm 1945, sau cuộc Tổng khởi nghĩa của
toàn dân giành độc lập từ tay Pháp và Nhật, vì là bạn nối khố, Luật Sư Trần văn
Tuyên được tướng Võ nguyên Giáp tin dùng, cử ông làm Chánh văn phòng cho tướng
Giáp. Văn phòng này lúc đó được chỉ thị của Chủ Tịch Hồ chí Minh nhận các đơn
thưa từ khắp mọi vùng đất nước gửi lên, trong đó có nhiều đơn khiếu nại thân nhân
của họ bị giết oan bởi tay các cán bộ CS, du kích, chủ tịch xã, thôn và huyện,
tỉnh, thành phố, tức những người thuộc đảng Việt Minh. Những vụ giết chóc, đày ải, thủ tiêu, tra tấn
xuất phát từ những tranh chấp đất đai, đố kị, tư thù, mượn gió bẻ măng nhất là
vì bị nghi ngờ hoặc qui chụp cho là tay sai Tây, hay có tinh thần QG bài CS, các
GM, LM và giáo dân Công giáo v.v…Vì chính phủ CS mới lên, luật lệ hãy còn lỏng
lẻo, các địa phương áp dụng luật rừng nghĩa là họ tự ý chém giết, thủ tiêu sau đó
mới báo cáo những người bị giết toàn là phản động theo Tây, nguy hiểm cho “cách
mạng” với bằng chứng do họ ngụy tạo ra!.
Luật sư Tuyên kể lại chuyện này khi ông ở
trong tù cải tạo cho vài ba anh em đồng tù thân tín nghe rằng, đơn khiếu nại
cao như đống núi nhưng khi ông trình lên tướng Giáp thì tướng Giáp vẫn bỏ đó không
chịu xét.
Một bữa, nhân thấy tướng Giáp vui vui, hỏi
han LS Tuyên chuyện này chuyện kia về những người bạn của cả hai người khi xưa,
cuối câu chuyện, LS Tuyên mạnh dạn nói: “ Thưa anh, em xin trình anh một số hồ
sơ gửi về đây đã quá lâu mà chưa được anh đọc và giải quyết. Đó là đơn của những
thân nhân khiếu nạn cha, em, chồng, chú bác ruột của họ bị các cấp hành chánh xã,
huyện, tỉnh v.v… vì tư thù hoặc tranh chấp sao đó, họ đã bị giết oan trong khi
họ không có tội lỗi gì với chánh phủ và nhân dân. Xin anh đọc và cho lệnh.”
Vừa nói LS Tuyên vừa đặt chồng hồ sơ dày
cộm lên bàn trước mặt tướng Giáp nhưng tướng Giáp chỉ nhìn LS Tuyên bảo:
“Chú mầy chậm hiểu quá, làm chính trị như
chú mầy khá sao được. Trên đã biết hết nhưng không cần giải quyết chi cả. Chú mầy
hiểu không?”
LS Tuyên bất đắc dĩ phải nói:
“Thưa anh, em hiểu.”
LS Tuyên hiểu ra câu nói bóng gió đó nghĩa
là ông HCM và tướng Giáp, hoặc chỉ thị ngầm, hoặc làm lơ những vụ cán bộ CS giết
người QG, coi như mục tiêu cần đạt. Từ đó ông Tuyên đâm sợ cái gian ác hiếu sát
của Việt Minh, ông quyết định phải bỏ hàng ngũ Việt Minh vào vùng Quốc gia, dù
vẫn còn người Pháp. Năm 1954 LS Tuyên đã di cư vào Nam làm lại cuộc đời, bỏ lại
hai người con trai. Tướng Giáp có nuôi một (hoặc hai) người con này cho LS Tuyên.
Khi LS Tuyên bị đi tù cải tạo từ 5-1975,
một người con trai (tướng Giáp nuôi) đã đi thăm ông, đem theo một ký mứt sen và
một ký đường của tướng Võ nguyên Giáp biếu ông. Ông chết trong tù đang khi nghe
một cán bộ CS đến thuyết trình cho anh em tù nghe. Ngôn từ của tên cán bộ đã làm
LS Tuyên tức uất, trụy tim và chết ngay sau đó.
Luật sư Tuyên là một chiến sĩ Quốc gia kiên
cường, trung thành với lý tưởng QG dân tộc, nhưng ông đã nhẹ dạ tin theo những
con cáo già CS nằm vùng là các Dân biểu VGCS và tay sai tại Hạ nghị viện từ năm
1971 đến 1975. Có lẽ lúc đầu ông nghĩ Khối đối lập “Dân tộc Xã hội” của ông chỉ
như một cái thắng, thắng bớt Hành pháp (của TT Nguyễn văn Thiệu) khi có những
sai trái trong việc quản trị và điều hành đất nước, bởi vì tiếng nói đối lập là
rất cần thiết cho bất cứ chế độ Dân chủ thực sự nào. Nhưng được chân lân đầu, bọn
Dân Biểu CS nằm vùng như: Phan xuân Huy, Hồ ngọc Nhuận, Nguyễn công Hoan, Nguyễn
văn Phước (2 người), Hồ văn Minh, Đinh văn Đệ, Hồ ngọc Cứ, Ngô công Đức (đã thất
cử), Dương văn Ba (đã thất cử), Kiều mộng Thu, Lê đình Duyên, Nguyễn ngọc Nghĩa
(tượng Chàm), Võ long Triều (đã phản tỉnh), Trần văn Thung, Lý quý Chung, Nguyễn
văn Chung, Hồ văn Kỳ Trân (con cụ Hồ biểu Chánh) v.v…và DB ngoài Khối: Nguyễn văn
Binh v.v…đã có chỉ tiêu và theo lệnh chỉ huy từ trong Cục R (Mặt trận GP miền
Nam VN) , Khối Dân tộc Xã hội càng ngày càng lộ rõ âm mưu đánh phá Hành pháp,
Tư pháp và nhất là Quân lực VNCH bất kể đúng sai để yểm trợ cho phía Quân sự của
VGCS là những Sư đoàn Bắc Việt tiến vào Nam cưỡng chiếm miền Nam càng ngày càng
đông. Đến khi đó, người viết bài này đoán thế, vì đã có một đôi lần nói chuyện riêng
với LS Tuyên, ông Tuyên biết ra thì đã quá trễ và vì vậy ông xin từ nhiệm chức
vụ Trưởng Khối Dân tộc Xã hội. Kẻ thay thế ông không ai khác là một tên DBCS nằm
vùng Lê đình Duyên.
Khối Dân tộc Xã hội đã làm mưa làm gió tại
Nghị trường HNV, hết sức giúp cho Việt cộng những thành quả đánh phá ngành lập
pháp của người Quốc gia cũng như gây thanh thế cho VC trong các cuộc Hòa đàm
Paris..
Sau 30-4-1975, cũng như nhiều anh em Dân
Biểu /HNV và Nghị Sĩ/ Thượng Viện, LS Tuyên đã vào tù cải tạo rồi chết trong tù
Việt cộng ở Hà Tây. LS Tuyên có kể lại những chuyện sau đây cho các anh em Dân
biểu cùng đi tù với ông nghe:
Có một bữa, ông Hồ, Giáp và một số đông đồng
chí, có cả ông Tuyên được mời đi dự một
bữa cơm với nông dân. Cơm dọn ra toàn là dưa cà mắm mặn, rau muống luộc, một bữa
cơm hoàn toàn đạm bạc của nông dân. Trong lúc chộn rộn người ngồi kẻ đứng, ông
Hồ ghé tai Giáp nói nhỏ:
“Cỗ bàn ngon lành ở phía sau, các chú xuống đó mà ăn chứ cơm
này ăn gì được.”
Ông Tuyên cũng đang đứng
ngay đó nên nghe rõ lời ông Hồ nói, rồi Giáp bảo ông Tuyên loan báo cho anh em.
Thành ra, ngồi ăn cơm với nông dân chỉ là ngồi lấy lệ để biểu
diễn, chụp hình để đăng báo, ra cái điều đồng cam cộng khổ với dân nhưng thực sự
là ăn qua quýt, xong lỉnh ra đàng sau để hưởng sơn hào hải vị đã làm sẵn để phục
vụ các quan lớn. Đó chính là “đạo đức cách mạng” của HCM!
Từ 1946, sau ngày Việt
Cộng tự động giải tán Chính Phủ Liên hiệp VNDCCH và Quốc Hội số 1, dân quân du
kích Việt Cộng, theo lệnh từ Hồ và ban tham mưu của tướng Giáp đã giết hại các
chiến sĩ QG, các đảng phái phi CS, và cả người Công Giáo (Linh mục, Tu sĩ, giáo
dân) hay bất cứ ai bị nghi ngờ là không đồng chính kiến. Những người này bị
ghép vào một tội chung: “Việt gian phản động làm tay sai cho Pháp”. Chỉ chín chữ
đó đủ để ăn vài viên đạn vào đầu hoặc như hai Nhà văn Khái Hưng và Lan Khai, bỏ
vào bao bố trôi sông (Khái Hưng và Lan Khai bị giết ở sông Ninh Cơ).
LS
Trần văn Tuyên (TVT) và một số viên chức cao cấp trong Chính phủ VNCH, một số
Nghị sĩ, Dân biểu, Bộ trưởng được đưa từ miền Nam ra trại tù tập trung ở tỉnh
Hà Tây, cách Hà Nội chừng 30km.
Có hai buồng ngủ cho 120 tù nhân, mỗi buồng 60 người. Buồng có
hai tầng, dưới là bệ xi măng, dài bằng thân người, bề ngang mỗi người được khoảng
60-70cm, đồ dùng cá nhân để trong cái
xách tay để ở đầu giường. Trên đầu, cao khoảng 1m là một tầng nữa bằng gỗ cũng
mỗi người một khoảng như ở tầng dưới.
Những
tháng đầu các anh em tù nhân chỉ làm vệ sinh và nhặt cỏ xung quanh trại tù. Sau
này, cán bộ CS lập ra các đội công tác như đội gạch, đội ngói, đội rau xanh, đội
mộc, đội nề, đội nuôi cá, đội xây dựng v.v..Việc tẩy não chú trọng vào lí thuyết.
Nhưng trước nhất, mỗi tù nhân phải thành thật khai báo về mình, về ba, bốn đời
cha mẹ, ông bà, ông cố tổ mình trước đã làm những gì? Có phải là “trí phú địa
hào, cần đào tận gốc trốc tận rễ” không? Có phải là quan lại làm tay sai cho đế
quốc Mỹ không?
Nhiều
người cha mẹ chết sớm đâu có biết cha mẹ khi xưa đã làm gì sinh sống, đừng nói
đến ông bà, cụ kị. Vì vậy đa phần phải nặn óc phịa ra cho có chuyện mà là chuyện
vô thưởng vô phạt, không bị tội thêm nhưng cũng có cái mà viết báo cáo cho qua
chuyện.
Có người không quen nghĩ, không quen viết, không quen phịa
chuyện nên viết ngắn xủn thì bọn cán bộ không chịu, bảo rằng anh không thành thật
khai báo. Chẳng bù cho những người viết bản tự thú tràng giang đại hải như ông
Võ hữu Thu, (cựu Tỉnh trưởng Quảng Tín
anh ruột chiến sĩ Võ đại Tôn) viết bản tự thú vài nghìn trang, cựu Bộ
trưởng Thông tin Phạm Thái cũng dài không kém.
Như những ai đã từng vào tù Cộng sản (CS), đều biết dù khai
vài trăm lần như nhau, bọn quản giáo, cán bộ vẫn cho là chưa đầy đủ, bắt khai lại.
Khi đã khai ra từ bản đầu tiên, phải ghi sơ lại hoặc cố nhớ để lần sau khai giống
thế, nhất là không mâu thuẫn. Nhiều anh em tù nói rằng chúng đã dùng những bản
báo cáo đó để chùi đít. Dù chùi gì thì chùi, chúng ra lệnh là phải báo cáo, lệnh
từ những thằng cán bộ vắt mũi chưa sạch, ngu dốt i tờ nhưng lên mặt kiêu căng
phách lối kiểu chó nhảy bàn độc.
LS Trần Văn Tuyên cũng sinh hoạt thường nhật như anh em. Bữa
đó có một cán bộ trẻ từ Hà Nội tới với mục đích thuyết trình cho anh em tù nghe. Y khoảng 30
tuổi, mặc quần áo dân sự.
Lúc đó là buổi sáng, anh em tù mới được mỗi người một phần tư
cái bánh bột mì luộc. Bánh này hình thù như bánh bao, không nhân, nhạt nhách,
chỉ là bột mì pha bột gạo, củ mì v.v... ngào nước viên tròn, đem hấp hay luộc.
Cứ bốn anh một cái, cử ra một anh để cắt. Khi cắt thật đều thì không sao nhưng
nếu cắt phần to, phần bé thì phải bắt thăm. Anh số 1 được chọn trước nhất, rồi
đến anh thứ hai, thứ ba. Anh cắt (chia) phải lấy sau cùngvới phần bé nhất. Từ
đó anh tởn, những lần sau anh phải ráng mà chia (cắt) cho thực đều kẻo hại đến
thân! Một phần tư cái bánh ăn dè dè mới được hai miếng nhỏ, nhưng vì quá đói,
có chút ngọc thực bỏ vào miệng là quí rồi.
Hai buồng họp chung lại
trong một buồng để nghe tên cán bộ trẻ. Y bắt đầu bằng pha chửi bới:
“Các
anh đã phản bội Tổ quốc, có nợ máu với nhân dân. Các anh đã làm tay sai cho Mỹ-Ngụy
để giết đồng bào. Có anh đã làm tay sai hai ba đời: từ thực dân Pháp rồi cho đế
quốc Mỹ. Tội các anh đem ra mà bắn hàng trăm lần cũng chưa đáng. Nhờ ơn bác, nhờ
ơn đảng, nhờ cách mạng tha chết cho các anh, cho các anh học tập cải tạo để ăn
năn hối cải những lỗi lầm xưa, trở nên con người tốt, bác, đảng, Nhà nước và
nhân dân mới cho các anh về với gia đình!
Có
nhiều anh rất lười lao động, quen thói ươn hèn từ khi sống với đế quốc. Giơ cái
cuốc lên thật cao, bổ xuống thì còn để cái cuốc cho đến khi mối xông rồi mới lại
giơ lên nhát cuốc thứ hai. Cách mạng không có những kẻ ươn hèn lười biếng như
thế. Các anh phải tận lực lao động vì bác đã dạy không lao động không vinh
quang...”
Có
mấy anh em tù lẩm nhẩm trong miệng: "Không ăn gian thì chết đói, không biết nói
dối thì ở tù...”
Anh Trần Văn Tuyên thường mặc một bộ pyjama trắng
cũ, cháo lòng bằng hàng lụa, phải ngồi nghe thằng con nít chưa học xong trung học,
bằng tuổi cháu mình “lên lớp” dạy dỗ. Ngồi nghe được khoảng nửa giờ, bỗng dưng
anh lăn đùng ra gục đầu phục xuống. Anh vốn bị bệnh cao máu, lại nghe thằng CS
con nít chửi bới nhục nhã, cơn uất kéo lên, có thể là bị đứt mạch máu.
Anh
em tù nhốn nháo cả lên. Cuộc thuyết trình tạm ngưng. Anh em khiêng anh TVT xuống
trạm xá cứu cấp. Nhưng trạm xá không có thuốc men gì và anh đã hôn mê. Khoảng nửa
giờ sau thì anh ra đi vĩnh viễn.
Thương
thay một chiến sĩ QG, một nhà trí thức miền Nam, một người đã hoạt động chính
trị từ cuộc Tổng khởi nghĩa của toàn dân 19-8-1945 mà VM cướp công cho là của
mình. Thương thay một Trưởng Khối Dân tộc xã hội (lại cũng xã hội) Đối lập HNV
chỉ vì muốn có một tiếng nói đối lập để làm sạch Chính Phủ của TT Nguyễn văn
Thiệu nhưng không biết rằng bọn CS nằm vùng trong HNV, với những tờ báo CS như
Đại dân tộc của DB Võ long Triều, Tin Sáng của đại Việt gian CS Ngô công Đức,
Điện Tín do DBCS đại Việt gian Lý quý Chung, đám tôi tớ, gia nô cho Ấn Quang, Thích trí Quang cùng tên CS nằm
vùng đại Việt gian Nguyễn văn Binh và Nhóm DB của y, và nhiều tên khác như Hồ
ngọc Nhuận, Phan xuân Huy, Kiều mộng Thu, Đinh văn Đệ, ở ngoài QH như Ngô bá
Thành, các SV Huỳnh tấn Mẫm, Đoàn văn Toại, Lê văn Nuôi, ni sư Huỳnh Liên
v.v...đã ra sức đánh phá QLVNCH và TT Nguyễn văn Thiệu, cái tiền đồn cuối cùng
chống Cộng để chúng tạo ra được một ngày 30-4-1975 để chúng cưỡng chiếm miền
Nam, từ đó đất nước chìm xuống vực thẳm của nghèo đói, ngu dốt, lầm than không
cách gì vực lên được và không biết bao giờ ra được. Và cuối cùng là nạn Hán hóa!
Anh Bùi Tín, những đại
tội bán nước, buôn dân, giết dân, chỉ một lời xin lỗi là xong sao?
Mới đây, một giáo sư
tên Nguyễn sinh Hùng (?) người Đài Loan viết một cuốn sách nói về nhân thân Hồ
chí Minh. Đại khái, theo báo chí viết lại, GS Hùng viết rằng Hồ chí Minh thật
đã chết vì bạo bệnh từ năm 1932. Hồ chí Minh giả do Trung cộng đưa vào Việt Nam
“kế vị” là người cùng họ hàng với GS Hùng, người Hẹ. Nếu giả thuyết của GS Hùng
là đúng thì người ta có thể suy luận mà không sợ sai rằng, chính vì là người
Tàu, HCM giết hàng triệu người Việt không thương xót, trái lại, y càng muốn cho
người Việt giết nhau càng nhiều càng hay, bớt đi những nhân tài của nước Nam, bớt
đi những mầm chống đối tân đế quốc Tàu Đỏ, để một ngày nào đó, bọn Chệt Hán của
y tràn xuống phương Nam làm chủ mảnh đất mầu mỡ nhiều tài nguyên thiên nhiên
này.
Cứ như những gì nhìn thấy
trước mắt ở Tây nguyên, các tỉnh phía Bắc như Cao bằng, Lạng Sơn, hải cảng như
Hải Phòng, Móng cáy, xa lộ HCM Bắc Nam dọc theo Trường Sơn và đường xe lửa cao
tốc Vân Nam-Hà Nội Trung cộng dự định sẽ thiết lập thì cái quỉ kế Hán hóa không
tốn một viên đạn, dùng ngay người Nam cai trị người Nam, cho chúng quyền và lợi,
cấy sinh tử phù, khép chúng vào trong những cái vòng “kim cô” vô hình nhưng vô
cùng vững chắc, đế quốc Đỏ chỉ cần cho tình báo bủa đi một mạng lưới dày đặc,
chủ tịch chỉ cần ngồi ở xa chỉ huy bằng điện thoại. Mười lăm tên chóp bu của Hồ
tặc ngồi ở Bộ chính trị ở Hà Nội, giống y như những con chó của Palov, sẽ ứa nước
miếng khi mới nghe thấy tiếng kẻng quyền lực và của cải. Nếu có tên nào dám liều
mình phản kháng, thì có thiếu gì những tên Việt gian tay sai làm tình báo, sẽ
cho chúng đi tầu suốt như Võ văn Kiệt hay 16 tướng tá chết máy bay! Nước Việt
Nam, không phải là bi quan, nhưng kiếm ra một Quang Trung, một Lê Lợi, một Trần
hưng Đạo, một Nguyễn thái Học hay hai bà Trưng, bà Triệu là khó nhưng nhìn đâu
cũng thấy có Việt gian Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống, Mạc đăng Dung, Vy văn Định,
Hoàng cao Khải, Cung đình Vận…!
Anh Bùi Tín, ngày đó chẳng xa đâu! Võ
nguyên Giáp có nhìn thấy những hiểm họa đó nhưng mới phát ngôn phản đối vụ
bauxite Tây nguyên thì có tiếng nói quyền lực bảo rằng:
“Mi không câm cái mồm thối của mi đi thì
thằng con rể đang là tỉ phú đô la với nhiều đứa con giầu có khác của mi
sẽ không ai bảo đảm sự an ninh của
chúng!”
Có nghĩa chúng sẽ biến mất cùng với tù tội
chi đó, của cải ra tro. Giáp đành ôm hận câm miệng! Vả lại xưa kia, dù là theo
lệnh Hồ, Giáp đã là một tên điếu đóm cho tướng Tàu Trần Canh dọc suốt trận Điện
biên Phủ. Giáp, ngay cả Hồ, dưới mắt lãnh đạo và Cố vấn Tàu như La quý Ba, chỉ
là những tên tướng cướp đánh thuê như lính Lê Dương của Pháp.
Những tướng khác như Đồng sĩ Nguyên,
Nguyễn trọng Vĩnh … chắc cũng không hơn gì. Ngày nay, nếu bọn tướng tá, binh sĩ
Ngụy của VGCS đánh thuê này có ý thức, ngay cả anh Bùi Tín, chúng sẽ phải buồn
lòng rằng trong 30 năm đối mặt với tử thần, đói khổ trong rừng già, rốt cuộc là
để dâng Tổ quốc cho ngoại bang, làm giầu cho bọn Thái thú như Mạnh, Dũng, Triết,
Trọng, Sang, Anh, Mười …. Anh Bùi Tín và bọn Quân đội nhân dân đánh thuê, bán
nước này nay đã sáng mắt ra chưa và còn dám kiêu căng như sau khi cưỡng chiếm
được miền Nam do người Mỹ xử đểu với Việt Nam Cộng hòa?
Kỷ niệm Quốc Hận ngày 30-4 năm (2010)
báo Tuổi Trẻ viết: chính quyền Việt gian CS không còn kiêu căng như những năm
trước. Chỉ vì Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng hòa nên Việt Nam Cộng hòa mới thua trận. “Mãnh
hổ nan địch quần hồ” Một VNCH làm sao địch lại cả Khối quốc tế CS giúp vũ khí,
người, chiến cụ cho VC?
(còn tiếp)
GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc
(E.M.)
Cám ơn bạn An Do đã chuyển bài.


Bài viết hay nhưng có 1 câu nói lái không nên dùng.! Tên ĐT Bùi Tín này thật ra không cần phải bàn cãi chỉ tốn thì giờ, nhưng đôi khí nghe bàn tán lúc "qua đường" thấy bất bình phải lên tiếng lại bị chụp cái mũ (có @op của diễn đàn paltalk bảo kê):[Ai chống Bùi Tín là VC, là phá hoại, là phân hóa d/d...] Rồi có những khi kêu họ bỏ qua chuyện Bùi Tín đi cũng bị số họ phản bác...! Vậy thì phải làm sao mới vừa lòng họ đây... Có lẽ chỉ GẬT, GẬT & GẬT là vừa lòng sao...??? hehehe... Cũng may là khi bị chụp lên đầu cái mũ Việt cộng thì cũng thấy một bài thơ... nên kẻ bị chụp mũ cũng không thấy cô đơn
ReplyDeleteCon bài Bùi Tín
Tháng 626
(Gởi đảng Việt cộng bán nước tại VN.)
Đảng nhào nặn ra con bài Bùi Tín
Vừa vào bàn đã lộ hết mưu gian
Dù mánh luới, dù điêu ngoa, vờ vịt
Vẫn chẳng làm sao qua mắt xóm làng
Con bài đó từ mấy mươi năm trước
Giúp đảng trồng người, cướp của, giết dân
Cùng với đảng đã gian hùng bạo ngược
Đã bất lương vung lưỡi hái vô thần
Đã tàn nhẫn xô triệu người trai Việt
Chết oan khiên cho đảng dựng thiên đàng
Như những chiến trường hận thù chém giết
Ngập máu Lạc Hồng khắp Bắc – Trung – Nam !
Như gian ác đẩy dân vào ngục tối
Vào các trại tù, núi thẳm rừng hoang
Cướp trắng cửa nhà, vườn cam, gốc ổi
Rồi vỗ tay mừng “chiến thắng vinh quang !”
Con bài đó là cội nguồn oan nghiệt
Xưa đảng dùng cho những bước xâm lăng
Nay đảng lại dùng con bài Bùi Tín
Ôi đảng gian ngoa, thủ đoạn, nhập nhằng
Đảng đánh ván bài lừa thêm lần nữa
Bằng những thiết tha tình nước, tình người
Khốn nỗi con bài chông chênh, lật ngửa
Người thấy rõ ràng bài bịp, bài ơi !!!
Cộng sản – Quốc Gia, hỡi này, Bùi Tín
Ai bậc hiền lương, ai kẻ gian hùng
Người biết cả, thôi nha, đừng lừa bịp
Đừng diễn lại tuồng thuở mới vô bưng !
Hãy “báo cáo” gởi về cho Hà Nội
Rằng tỉnh đi, đừng viễn tưởng, đừng mơ
Vì chính nghĩa sẽ huy hoàng mở lối
Cho một Việt Nam vàng rực sắc cờ !
Ngô Minh Hằng