Chống Cộng như thế nào?
CỘNG ĐỒNG 6/08/2012
NGUYỄN KHẮP NƠI
Vào thời kỳ trước năm 1975, khi chiến tranh còn đang tiếp
diễn, chống cộng có nghĩa là gia nhập quân đội hoặc những lực lương bán quân sự,
cầm súng chiến đấu chống lại sư xâm nhập của quân Cộng sản Bắc Việt vào Miền
Nam.
Sau năm 1975, người Việt chúng ta không sống được với chế độ
Cộng sản, đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do, định cư tại những quốc gia nào chấp
nhận tư cách tỵ nạn của chúng ta. Từ đó, chúng ta sống tập trung lại với nhau để
lập ra những Cộng Đồng Người Việt Tự Do, ngăn chặn sự xâm nhập của bọn Cộng sản
vào đời sống tự do thanh bình của chúng ta. Mỗi lần có một tên Cộng sản nào đại
diện cho bọn Việt cộng đi thăm viếng những quốc gia mà cộng đồng chúng ta đang
sinh sống, chúng ta đều tụ tập biểu tình phản đối chính sách cai trị độc tài
không tôn trọng nhân quyền và những quyền căn bản khác của người dân.
Tại những quốc gia mà cộng đồng người Việt chúng ta đang sinh
sống, ca nhạc, kịch nghệ, phim ảnh chỉ là những nhu cầu giải trí sau những giờ
phút làm việc mệt nhọc. Nhưng đối với Cộng sản, văn nghệ là một phương tiện
chính trị để tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng sản và kiểm soát tư tưởng của người
dân. Bọn chúng đã hội họp bao nhiêu lần để tại ra cái gọi là "Nghị Quyết 36" để
đưa những đoàn văn công ra ngoại quốc, trình diễn tại những quốc gia đang có
cộng đồng người Việt chúng ta sinh sống, để dùng văn nghệ chống phá cộng hải tẩy
chay và biểu tình phản đối.
Phải nói rằng, trong vòng hai chục năm từ khi chúng ta bắt đầu
lập nghiệp tại hải ngọai, ranh giới Quốc Cộng đã một lần nữa được vẽ ra rõ ràng:
Bọn Việt cộng ở yên trong nước Việt Nam, người Việt Tự Do chúng ta sống yên lành
tại những quốc gia được gọi là Quê Hương Thứ Hai.
Kể từ những năm 1995, thời thế đã bắt đầu thay đổi:
Đa số những sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị Việt cộng bắt
tù "cải tạo" đã được trả tự do và được Hoa Kỳ nhận cho định cư tại xứ sở tự do
của họ. Số người này đã hâm nóng lại bầu không khí chống cộng trong cộng đồng
chúng ta. Cộng đồng chúng ta vì thế cảnh giác hơn, chống Cộng hăng say hơn.
Đảo lại, một số người Việt tỵ nạn, sau hơn hai chục năm sống yên
ổn tại quê hương thứ hai, đã cảm thấy nhớ nhà, muốn về thăm lại quê cha đất tổ.
Sau hơn hai chục năm cần cù làm việc, một số người Việt đã để dành được một số
vốn, muốn đem về giúp đỡ cha mẹ anh em tại quê nhà, luôn tiện mở hãng xưởng để
giúp người thân có công ăn việc làm. Vì những lý do đó mà người Việt Tỵ Nạn đã
bắt đầu quay trở về Việt Nam thăm nhà, đi du lịch, buôn bán...
Thêm vào đó, một số người Tỵ Nạn đã bảo lãnh cha mẹ, vợ con, anh
em, lấy vợ lấy chồng đem qua sống chung. Một số khác được đưa qua dưới hình thức
du học, trao đổi văn hóa, thể thao...
Những người mới nhập cư này vẫn còn giữ những ngôn ngữ, phong
tục và văn hóa ở nơi họ sống, nên từ đó mà nhu cầu về báo chí phim ảnh và văn
nghệ của Việt Nam tăng lên. Việt cộng nhìn ngay thấy nhu cầu này, chúng lợi dụng
ngay nhu cầu này mà xuất cảnh những đoàn văn công, những sách vở báo chí và ngay
cả những nhà tu hành qua bất cứ nơi nào có những... Người Việt Mới này sinh
sống, vừa để thỏa mãn nhu cầu về văn hóa của họ, vừa để phá tan những ảnh hưởng
văn hóa của Người Việt Tỵ Nạn đi.
Thời thế đảo lộn: Người Việt Mới dùng ngôn ngữ, xem báo chí
tranh ảnh, nghe nhạc từ những ca sĩ ở Việt Nam qua trình diễn...
Một số người Việt Tỵ Nạn về Việt Nam nhiều lần cũng đả bị ảnh
hưởng bởi ngôn ngữ, báo chí, văn nghệ của Việt cộng: Từng lời ăn tiếng nói, từng
cách suy nghĩ của họ đều dùng đúng những luận điệu của Việt cộng.
Một số báo chí và đài phát thanh cũng đã theo ngọn gió đổi chiều
này mà dùng toàn những ngôn ngữ Việt cộng, lấy toàn những bài báo và tin tức của
Việt cộng đầy rẫy trên internet để đăng lên báo của mình...
Không còn làm sao để phân biệt giữa Người Việt Tỵ Nạn và Người
Việt Mới nữa.
Đứng trước thời thế này, một số Người Việt chân chính của Cộng
Đồng Người Việt Tỵ Nạn, của Nguời Việt Tự Do đã nhìn nhau tự hỏi:
CHỐNG CỘNG NHƯ THẾ NÀO ĐÂY?
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CÓ CÒN TỒN TẠI NỮA KHÔNG?
LÀM THẾ NÀO ĐỂ GIỮ VỮNG VĂN HÓA VIỆT NAM CỘNG HÒA
ĐÂY?
Chúng ta hãy cùng nhau bàn qua những phương cách để trả lời
những câu hỏi nêu trên.
CHỐNG CỘNG CỰC ĐOAN – BẠO ĐỘNG
Chủ trương cửa Cộng sản là dùng bạo lực để khống chế, để tiêu
diệt bất cứ ai muốn chống lại chúng. Dĩ Độc Trị Độc, muốn tiêu diệt Cộng sản thì
chỉ có một cách là dùng bạo lực để chống lại chúng.
Đó là cách thức mà người Việt của Miền Nam Việt Nam đã dùng để
chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản. Chúng ta đã tòng quân để diệt
giặc, để quét sạch bọn Cộng Nô ra khỏi bờ cõi Miền Nam.
Đó cũng là cách thức mà Lý Tống đã sử dụng để chống lại bọn văn
công Việt cộng đã qua trình diễn ở San Jose vào tối ngày 18 07 2010.
Như chúng ta đã biết, Đàm Vĩnh Hưng là đảng viên của đảng Cộng
sản Việt Nam, vào tối Chủ Nhật 18 07, Hưng và một nhóm ca sĩ từ Việt Nam qua đã
đến trình diễn tại sân khấu Santa Clara ở San Jose. Lý Tống, một người hùng
chống cộng đã giả trang là một phụ nữ đến xem hát. Khi Hưng đang hát, Lý Tống đã
bước tới gần sân khấu để tặng hoa, Hưng tưởng bở, cúi xuống nhận hoa thì bị
người đẹp giả trang xịt hơi cay vào mắt. Lý Tống bị bắt ngay sau đó để đưa ra
tòa vì tội tấn công người khác. Tại phiên xử đầu tiên ngày 21 07 2010, Lý Tống
đã được tại ngoại sau khi cộng đồng người Việt gây quỹ đóng $52,000 US tiền thế
chân. Những phiên tòa xử Lý Tống kéo dài từ ngày đó cho tới phiên cuối cùng vào
ngày 24 05 2012 vừa qua. Lý Tống bi Công Tố Viên buộc 4 tội danh:
2 Trọng tội (Felony): Sử dụng hơi cay trái phép. Đột nhập trái
phép.
2 Khinh tội (Misdemeanor): Hành hung. Chống lại lệnh bắt giữ.
Bồi Thẩm đoàn sau khi nghị án, đã tuyên bố Lý Tống có tội.
2 Khinh tội (Misdemeanor): Hành hung. Chống lại lệnh bắt giữ.
Bồi Thẩm đoàn sau khi nghị án, đã tuyên bố Lý Tống có tội.
Ngay sau đó, do đề nghị của Công Tố Viên, Chánh án Andrea Y.
Bryan ra lệnh bắt giam Lý Tông ngay sau đó để chờ ngày ra tòa lãnh án vào ngày
22 06 2012.
Có nhiều lời đồn cho rằng, sở dĩ Công Tố Viện đòi giữ ngay Lý
Tống là vì, họ biết rằng, đây chỉ là một phiên tòa chính trị, do đó, Tống sẽ chỉ
bị tuyên án nhẹ thôi, và thời gian ở tù từ bây giờ cho tới ngày lãnh án đã vừa
đủ, do đó Lý Tống sẽ được thả ra ngay sau khi tuyên án.
Nhưng một số người khác lại cho rằng, vì Lý Tống cố ý phạm pháp
và không hối lỗi sau khi phạm tội, nên có thể Lý Tống sẽ bị phạt tù tối đa, tức
là 3 năm 8 tháng.
Chống cộng, đương nhiên là phải chống rồi. Chúng ta đã bỏ
xứ ra đi để tìm tự do thế mà bọn Việt cộng còn không chịu ở yên trong nước,
chúng cố tình theo duổi chúng ta để tiêu diệt cho bằng được cộng đồng của chúng
ta, chúng ta phải phản ứng lại chứ, chúng ta phải chống lại chúng chứ.
Nhưng, chiến tranh đã chấm dứt rồi, không còn bạo loạn nữa. Hơn
nữa, chúng ta đang ở một xứ sở tự do pháp trị, nên mọi việc chống cộng của
chúngta cũng phải tuân theo đường lối tự do pháp trị của nơi chúng ta đang ở.
Chúng ta có quyền biểu tình phản đối bọn văn nô, bọn văn công, bồi bút và những
kẻ trở cờ. Bạn và tôi, chắc chắn chúng ta đã hơn một lần đi biểu tình chống cộng
ở khắp mọi nơi. Chỗ nào có bọn Việt cộng và tay sai mon men tới là nơi đó có
bỉểu tình của Người Việt Tự Do. Tuy nhiên, biểu tình phản đối chỉ nên giới hạn
trong phạm vi cuộc biểu tình, để cho người bị chống đối biết rằng hành động của
họ đang bị chúng ta chống đối, và quan trọng nhất là cuộc biểu tỉnh của chúng ta
phải được sự ủng hộ của toàn thể cộng đồng và của giới truyền thông.
Nếu chúng ta dùng bạo động, tưởng rằng làm như vậy để chứng tỏ
sức mạnh của mình, để răn đe bọn văn côngkhông dám tới nơi chúng ta đang sinh
sống mà trình diễn nữa, có thể, trong một phạm vi nào đó, chúng ta đã thành công
(có người nói rằng, từ khi Lý Tống dậy cho Đàm Vĩnh Hưng bài học để đời, đã
không còn dám văn công nào dám đến San Jose trình diễn nữa). Thế nhưng, trên
thực tế, hành động xịt hơi cay vào tên Đàm đã không được đại đa số người Mỹ gốc
Việt và không gốc Việt hưởng ứng, nhất là cảnh sát ở San Jose. Kết quả là Lý
Tống phải ra tòa vì tội hành hung và mục đích chống cộng của chúng ta vì thế mà
không thành công trọn vẹn.
Do đó, chống cộng dưới hình thức bạo động, dù trong mọi trường
hợp nào, cũng không nên làm. Vừa mất chính nghĩa, vừa bị kết án phá rối trị an.
Từ đó, những cuộc biểu tình của chúng ta, dù là ôn hòa, cũng khó được cảnh sát
chấp thuận hoặc được sự ủng hộ của quần chúng.
CHỐNG CỘNG ÔN HÒA.
Chống cộng ôn hòa không có nghĩa là chỉ ngồi nhà nói chuyện với
nhau về sự tàn ác vô nhân của Việt cộng là xong. Chống cộng ôn hòa vẫn có nghĩa
là chúng ta đi biểu tình, hô hào cổ võ mọi người cùng đi biểu tình chống cộng.
Chống cộng ôn hòa vẫn có nghĩa là chúng ta giăng biểu ngữ, hô khẩu hiệu đả đào
Việt cộng rất là ồn ào, mang trống mang chiên đi đánh lên để gây sự chú ý của
mọi người. Chống cộng vẫn có thể là chúng ta mặc đủ thứ quần áo giả trang, đốt
hình nộm của những tên cán bộ mà chúng ta muốn chống, chỉ có một điều chúng ta
không làm: Dùng gậy gộc, dùng bàn tay sắt, dùng hơi cay xịt vào người khác, dùng
súng giả bắn chĩa vào người khác.
Đó là những cuộc biểu tình mà Cộng Đồng Người Việt ở khắp nơi đã
và đang làm. Mỗi khi có những tên như Thủ tướng, Tổng bí thư hoặc những đoàn ca
nhạc của Việt cộng qua Úc, Mỹ, Gia nã Đại hoặc các quốc gia Âu châu, cộng đồng
chúng ta đều tổ chức biểu tình và những cuộc biểu tình đó đều thành công mỹ mãn,
làm cho bọn cán bộ Việt cộng không dám đến bằng cửa chính, mà phải lén vào bằng
cửa sau hoặc không dám tới những nơi bọn chúng muốn tới. Những buổi trình diễn
văn nghệ của bọn Việt cộng đã phải hủy bỏ vì không có ai đi xem.
Tại Melbourne, Cộng Đồng Người Việt luôn luôn xin phép trước với
cảnh sát và trong cuộc biểu tình, luôn luôn có sự hiện diện của cảnh sát. Nói
cho đúng ra, chính cảnh sát đi đầu trong tất cả các cuộc biểu tình của cộng đồng
chúng ta. Và ngay trong hàng ngũ đám người biểu tình, chúng ta luôn luôn có
những nhân viên trật tự đi kèm để ngăn ngừa những kẻ phá hoại. Trong cuộc biểu
tình lớn nhất và gần đây nhất của Cộng đồng, chúng ta không những có cả một đội
trống chiên đi theo để tạo tiếng vang cho những người chung quanh, chúng ta còn
có một đoàn xe truck (mang biểu ngữ đòi nhân quyền cho người dân Việt ở Việt
Nam) chạy cùng khắp các đường phố của trung tâm thương mại ở Melbourne.
Đây mới là phuơng cách đứng đắn nhất, hợp pháp và hợp lý nhất mà
mọi người trong chúng ta nên làm và phải làm. Những cuộc biểu tình theo kiểu này
đều nhận được sự chú ý và hỗ trợ của mọi sắc dân trong cộng đồng và được sự nể
trong của giới truyền thông cũng như của cảnh sát.
Nhưng, những cuộc biểu tình của chúng ta cũng có những trở ngại
riêng.
Không phải chúng ta đi biểu tình vì bất cứ lý do nhỏ nhặt nào.
Không phải cuộc biểu tình nào cũng có đông đảo mọi người trong cộng đồng tham
dự.
Một phần vì đa số nguời tỵ nạn chúng ta đã thuộc lớp tuổi về
chiều, hoặc còn bận đi làm ăn kiếm sống. Đám con cháu chúng ta thuộc thành phần
thứ hai, thứ ba không rành tiếng Việt, không quan tâm tới những đám Việt cộng
đang nhan nhãn ngoài đường.
Do đó, chúng ta phải tìm một biện pháp nào đó để giảm bớt những
cuộc biểu tình không cần thiết.
CẦN PHẢI CÓ SỰ HỖ TRỢ CỦA MỌI NGƯỜI DÂN TRONG CỘNG ĐỒNG.
· NHỮNG
THÀNH VIÊN TRONG BAN ĐẠI DIỆN CỘNG ĐỒNG.
Đa số những thành viên trong cộng đồng của chúng ta đều là những
người làm việc thiện nguyện, do đó, chúng ta chỉ có thể làm việc cho cộng đồng
ngoài giờ làm việc của mình mà thôi. Mọi chi phí cho việc đi đứng hội họp đều do
tiền túi bỏ ra chứ chẳng có ngân quỹ nào đài thọ cho ban điều hành của cộng đồng
cả. Rất may là đa số những thành viên trong cộng đồng đều thuộc thành phần trẻ
và rất nhiệt tình trong công việc, vì thế mà mọi sinh hoạt của cộng đồng chúng
ta đều được tiến hành rất là đều đặn và vững chắc.
Vào ngày Thứ Bẩy 9 tháng 6 năm 2012 ,vào lúc 5:00 chiều, tại
Crown Casino, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria sẽ tổ chức một cuộc biểu tinh
để phản đối đoàn văn công từ Việt Nam sang trình diễn tại Crown Casino,
Melbourne.
Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria quan niệm rằng, ngày nào
đảng CSVN còn cấm đoán, bắt bớ, giam cầm những nhà văn, nghệ sĩ và các nhà tranh
đấu cho dân chủ và nhân quyền tại VN; ngày nào đảng CSVN vẫn còn tiếp tục vi
phạm, cấm đoán và kiểm soát những quyền căn bản nhất của con người như: tự do
báo chí, tự do hiệp hội, tự do ngôn luận, tự do phát biểu, tự do tôn giáo v. v…
thì ngày ấy cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại sẽ còn phản đối và
không chấp nhận sự hiện diện của những đoàn hay những văn nghệ sĩ từ trong nước
ra hải ngoại trình diễn.
Tại sao lại có những văn công, nghệ sĩ được ung dung, tự do ra vào Việt Nam trong khi nhạc sĩ Việt Khang chỉ sáng tác 2 bài hát thì bị biệt giam cho đến ngày hôm nay?
Kính mời toàn thể quý vị tham gia thật đông đủ cuộc biểu tình đấu tranh cho tự do và nhân quyền tại Việt Nam cũng như ủng hộ tinh thần của anh Việt Khang.
Xin quý vị hãy tập trung ở bên bờ sông Yarra, nơi có cờ vàng của
chúng ta.
· ĐA SỐ THẦM
LẶNG
Đa số thầm lặng mới là thành phần chính trong cuộc đấu tranh
chống lại cộng sản. Một số trong chúng ta đã tách rời mình ra khỏi sinh hoạt của
cộng đồng, lấy cớ rằng: “Tôi chỉ là người tỵ nạn, tôi không muốn hoạt động chính
trị”.
Xin được nói rõ: Làm chính trị không có nghĩa là phải gia nhập
đảng phái này nọ hoặc phải ra ứng cử chức vụ dân biểu nghị sĩ. Nếu ngày nào
chúng ta còn mang danh là “Tỵ Nạn” tức là chúng ta đã và đang phản đối chế độ
tàn nhẫn vô nhân đạo của bọn Việt cộng. Vì phản đối bọn chúng nên chúng ta mới
bỏ xứ mà đi, tức là chúng ta đã và đang làm chính trị đó.
Việc bọn văn công Việt cộng qua Úc trình diễn cũng chì là do nhu
cầu mà thôi.
Nếu đa số người dân tỵ nạn thầm lặng hiểu về tư cách tỵ nạn của
mình mà không xem không nghe những gì Việt cộng nói, những gì Việt cộng làm,
chắc chắn không có tên văn công nào qua đây hát cả. Nếu đa số người tỵ nạn thầm
lặng không mua vé đi xem bọn văn công Việt cộng hát hò, thì chẳng có ai dứng ra
tổ chức văn nghệ mời đám văn công Việt cộng qua đây trình diễn cả. Nếu những ông
bầu văn nghệ, vì lý do nào đó vẫn cứ tổ chức những buổi trình diễn văn nghệ đỏ
thì chỉ cần lỗ vốn vài lần là họ sẽ tự ý rút lui không dám làm nữa.
· NHỮNG NGƯỜI TỔ
CHỨC VĂN NGHỆ.
Tổ chức văn nghệ là một việc làm thương mại, có mục đích kiếm
lời. Vói mục đích kiếm lời này, bất cứ ca sĩ nào nổi tiếng, có nhiều người hâm
mộ là những ông bầu văn nghệ (gọi là bầu Sô) đều mời cho bằng được những nghệ sĩ
này tham gia chương trình văn nghệ của mình. Như đã nói ở trên, một số Người
Việt Mới vì chưa quen với cuộc sống mới tại Úc, nên vẫn có xu hướng muốn nghe
các ca sĩ Việt Nam hát, nên bất cứ sô văn nghệ nào có ca sĩ Việt Nam trình diễn,
họ đều mua vé tham dự. Thêm vào đó, một số người Việt mặc dù gốc là tỵ nạn,
nhưng vì gió đổi chiều, nên đã nhiễm vào người văn hóa mới để mà đi theo nghe
bọn văn công hát.
Vì có những người nghe hát, nên bầu sô mới nhẩy vào tổ chức văn
nghệ để mời đám văn công qua đây hát.
Nếu đa số người tỵ nạn thầm lặng vẫn giữ tư cách tỵ nạn của mình
và từ đó cảm hóa những người Việt mới, chắc là sẽ không có những buổi trình diễn
đỏ nữa.
· NHỮNG CHỦ NHÀ
HÀNG
Muốn tổ chức văn nghệ, phải có sân khấu. Muốn có lời nhiều, phải
mướn sân khấu lớn để bán được nhiều vé.
Melbourne là trung tâm văn hóa của Úc, nên ở đây có rất nhiều
sân khấu trình diễn văn nghệ. Nhưng những sân khấu này rất đông khách, nên muốn
mướn rạp, phải nộp đơn cả năm trước, hơn nữa vì phải theo đúng tiêu chuẩn quốc
tế nên tiền mướn rạp rất là cao, chỉ có một vài bầu sô có khả năng tài chánh lớn
hoặc được ai đó tài trợ mới dám mướn những sân khấu này.
Ngoài những sân khấu của Úc, chúng ta còn có những sân khấu do
người Việt Nam làm chủ với giá cả nhẹ nhàng hơn. Do đó, đa số những bầu sô Việt
đều muốn tổ chức các chương trình văn nghệ tại đây.
Nếu chủ nhà hàng nào, ngoài việc kiếm lời, còn có tinh thần
chống cộng, họ sẽ không cho những bầu sô mướn rạp của họ để tổ chức văn nghệ đỏ.
Đó cũng là trường hợp của anh Mai, chủ nhà hàng Oriana Wedding
reception, 42 Hampstead Road Maidstone VIC 3012. (03) 9318 8200. Vào khoảng
tháng 5, anh Mai có được một nhóm người đến thương lượng muốn mướn sân khấu của
anh để tổ chức một chương trình văn nghệ. Khi anh hỏi những ca sĩ từ đâu tới?
Thì nhóm tổ chức trả lời là: “Từ Mỹ qua” và đưa cho anh coi đầy đủ những “Thẻ
Xanh” do chính bộ ngoại giao và Di trú của Mỹ cấp. Nhưng sau khi dò hỏi và tiếp
xúc vói anh Bon, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria, anh Mai biết rằng
toàn bộ đám nghệ sĩ này đều từ Việt Nam qua, nên anh đã thẳng thừng từ chối đơn
xin mướn sân khấu Oriana của anh. Đó là một hành động mà các chủ nhà hàng khác
phải noi theo để chấm dứt những chương trình nhạc đỏ.
XIN HÃY THAM GIA BIỂU TÌNH CHỐNG BỌN VĂN CÔNG CỦA CỘNG
ĐỒNG NGUỜI VIỆT TỰ DO VICTORIA VÀO LÚC 5 GIỜ TẠI BỜ SÔNG SOUTH YARRA, CROWN
CASINO, MELBOURNE.
CHÚNG TA BIỂU TÌNH THẬT MẠNH MẼ, THẬT HĂNG SAY TRONG
TINH THẦN ÔN HÒA VÀ TÔN TRỌNG LUẬT PHÁP ÚC.
NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI, LÀ THẾ ĐẤY.
NGUYỄN KHẮP NƠI
(E.M.)


Đồng ý với ông Nguyễn Khắp Nơi về quan điểm chống cộng trong tình thế hiện tại là ÔN HÒA, BẤT BẠO ĐỘNG, cái mà lâu nay Người Việt tỵ nạn cs đã áp dụng, nhưng kết quả cho thấy không những tẩy chay được sự hiện diện của cán bộ, văn công cộng sản ở hải ngoại, mà còn đưa cộng sản đến quyết định thách thức cộng đồng tỵ nạn bằng nghị quyết 36, và đã làm cho mấy tên tỵ nạn trá hình hay cơ hội "giá áo túi cơm", đón gió trở cờ "lờn mặt" nên cứ lờn vờn trong cộng đồng tỵ nạn!
ReplyDeleteTình hình tồi tệ nói trên đã làm "tức nước lỡ bờ" nên mới xảy ra vụ LÝ TỐNG phản đối sự có mặt của tên cán bộ đảng viên văn công cộng sản Đàm vĩnh Hưng.
Nhưng Chiến Sĩ Lý Tống không phải là người ngu muội không biết trước hành động chống cộng ( chống văn hoá vận vc qua nghị quyết 36) bạo động trong tình thế hiện tại ở Mỹ là phạm luật.
Biết vậy mà Chiến Sĩ Lý Tống vẫn làm bởi vì "KHÔNG CÒN CON ĐƯỜNG NÀO KHÁC HỮU HIỆU HƠN ĐỂ CHO VC BIẾT RẰNG: ĐỪNG HÒNG DÙNG NGHỊ QUYẾT 36 HAY BẤT CỨ THỦ ĐOẠN NÀO KHÁC ĐỂ TIÊU DIỆT Ý CHÍ CHỐNG CỘNG CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS TRÊN THẾ GIỚI". Và, cũng đừng hòng vin vào "luật Pháp của Hoa Kỳ" cũng như sự đối tác chiến lược Quốc Phòng, Ngoại Giao giữa Hoa Kỳ và VC sẽ giúp VC thành công với mưu đồ trên.
Chiến Sĩ Lý Tống đã bị giữ để chờ "án lệnh" của Tòa Án Bắc Cali, Hoa Kỳ. Phán quyết của Bồi Thẩm Đoàn là hoàn toàn nhắm vào "Cá nhân ông Lý Tống". (điều đó ai cũng đã nhìn thấy). Nhưng đối với hành động của Chiến Sĩ Lý Tống, theo suy xét khách quan của cộng đồng người Việt tỵ nạn cs, là không phải do yêu cầu lợi ích hoặc thù oán cá nhân thôi thúc MÀ CHÍNH LÀ DO CỘNG SẢN VN ÂM MƯU CHIA RẼ ĐỂ TRIỆT HẠ TẬN GỐC MẦM MỐNG CHỐNG CỘNG BẤT DIỆT CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN TRÊN KHẮP THẾ GIỚI BẰNG NGHỊ QUYẾT 36.
Như vậy, Chiến Sĩ Lý Tống là người đã quên mình vì đại nghĩa, người đã tự trở thành một "CHIẾN SĨ TIÊN PHONG CHỐNG NGHỊ QUYẾT 36 MÀ ĐÀM VĨNH HƯNG, TÊN CÁN BỘ VĂN CÔNG CỘNG SẢN NHẬN LỆNH HÀ NỘI THỰC HIỆN". Đàm Vĩnh Hưng hay bất cứ tên văn công nào của Hà Nội cử đi hát hôm đó cho nghị quyết 36 cũng có thể bị chống đối MÀ CHIẾN SĨ LÝ TỐNG LÀ NGƯỜI ĐẠI DIỆN NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS RA TAY.
Trở lại quan điểm của bài viết "Chống cộng như thế nào?
Như trên đã trình bày, ai cũng biết "chống cộng bạo động trên Đất Nước Tự Do là phạm luật", và chống cộng "bất bạo động ở đó là khả thi".
Tuy nhiên, đối với hoàn cảnh và tình thế của người Việt tỵ nạn cs hiện nay trên Năm Châu là buộc lòng phải chịu một phần thiệt thòi khi thực hiện kế hoạch chống cộng ở hải ngoại bởi vì "KHÔNG CÒN CON ĐƯỜNG NÀO KHÁC". Nó phải uyển chuyển tùy theo cơ hội thuận lợi và khả năng thực hiện. Nghĩa là không phải cứng ngắt ở một phương pháp nào. Đấu tranh Chính Trị với cộng sản là lâu dài và gian truân, đòi hỏi mọi người còn thương đồng bào, xót quê hương phải đồng lòng trên mục tiêu chống cộng, xem đó như một định hướng phải tiến tới thì mới mong đạt dược kết quả sau cùng.
-Chống Văn Hoá Vận VC dưới mọi hình thức.
-Chống nuôi dưỡng VC qua việc làm ăn buôn bán với VC ở hải ngoại cũng như ở VN.
-Tẩy chay hàng hoá của VC.
-Chống đem chất xám về giúp VC phát triễn khả năng khoa học.
-Chống hà hơi cho VC bằng tiền gửi cho thân nhân ở trong nước, ngọai trừ trường hợp cứu nguy.
-Chống tự mình tuyên truyền có lợi cho VC và chống tiếp tay cho cán bộ VC truyên truyền ở hải ngoại.
-Tăng cường công tác Quốc Tế Vận...
Cuối cùng, cộng sản là con rắn độc, nếu muốn không bị nó cắn, một là đập đầu nó, hai là bắt nó và lấy hết nọc độc của nó ở chỗ hai "răng chó" để vô hiệu hoá nó. Trường hợp nêu ra trên đây cho thấy là chúng ta không thể đập đầu rắn mà chỉ có thể vô hiệu hoá nó. Công việc "vô hiệu hóa" như thế nào là tùy thuộc tinh thần và khả năng thực hiện của chúng ta.
Đề nghị Quí Vị có lòng với đại nghĩa cho thêm sáng kiến để công việc có hiệu quả hơn trước một tập đoàn cs độc tài, gian manh, xảo quyệt và lì lợm đang cố bám chiếc ghế quyền lực ở Hà Nội để hút máu đồng bào!
ong nguyen khap noi noi chuyen thiet la tao lao cho nen do la ly do tai sao co nhieu nguoi viet tham lang trong do co toi day. chong cong phai co heu qua cho chong nhu ong hen chi 37 nam cha co gi, nam do cho vc toi roi ong la len xin hoi ong co met khong ?. chu Ly Tong lam rat dung. viec gi cung phai tra mot gia chung ta phai chap nhan thoi. bon cong san nay ma noi chuyen dao duc voi luat phap thiet la nuc cuoi. con nuoc my nay muon xu sao thi xu di. bon ho dau co biet su quyet dinh cua ho 39 nam ve truoc da dua dat nuoc Viet Nam toi con duong khon cung nhu ngay hom nay. moi nguoi cu noi la chung ta cam on nuoc my da cuu mang chung ta nhung su that do la cai no ma nuoc my da thieu no nguoi Viet Nam chung ta ho phai tra, ho tra nhung gi ma bon ho tao ra da lam he luy khong biet bao nhieu the he nguoi Viet Nam tan nat.
ReplyDeleteCÁM ƠN MỘT BÀI PHẢN BIỆN ĐỨNG ĐẮN.
ReplyDeleteCám ơn ông "không đề tên" đã phản biện bài "Chống cộng như thế nào?" của ông Nguyễn khắp Nơi ngày 09/6/12. Qua phản biện ông đã phân tích và nhận định tình hình khái lược về việc chống cộng của người Việt tỵ nạn, nhất là việc Lý Tống cảnh cáo văn công VC Đàm Vĩnh Hưng, một cách có lý có tình và cọ xát với thực tế. Còn cái ông Nguyễn khắp Nơi thì không biết ông đang đứng ở góc độ nào và đang sinh sống ở đâu mà lại đưa ra những nhuận định có tính cách trách móc và chế biểu tinh thần chống VC và tay sai của cộng đồng Việt tỵ nạn trong 37 năm qua, đặc biệt, miệt thị ông Lý Tống, hiện đang bị nạn, là "bạo động, cực đoan, làm mất chính nghĩa"(sic), vì chống Văn Hoá Vận của VC qua nghị quyết 36 mà tên văn công Đàm Vĩnh Hưng chỉ là một con "tốt" thí.
Thưa ông Nguyễn khắp Nơi, ông cứ ngồi ở đó "uống thuốc trường sinh bất lão" mà chống cộng "ôn hoà" để được an toàn 120% cho con cháu của ông được nhờ cho đến khi râu ông dài tới rốn!
Việt cộng là loài quỉ quen sống với bóng tối và luật rừng xanh nên không biết lẽ phải ở cõi ánh sáng là gì. Ai nói chuyện với chúng bằng lẽ phải và ôn hòa chính là đã bị "quỉ cộng hớp hồn" nên cứ mơ màng tưởng mình đang giao thiệp với người lịch sự, tử tế... đến khi tỉnh ra mới biết rằng bản chất của chúng chính là loài quỉ, và cuộc tình chính trị lãng mạng với quỉ đã chấm dứt trong ân hận muộn màng mà dư âm như vẫn còn rờn rợn...! Bà Dương Thu Hương, ông Vũ Thư Hiên, Bà Dương Quỳnh Hoa, ông Nguyễn Hữu Thọ v.v... là những đảng viên cộng sản đã kể lại những nỗi ân hận đó qua các tác phẩm và bài viết trước đây, sau 1975, và thỉnh thoảng còn nghe ai đó nhắc lại, cho đến bây giờ.
Cứ chống cộng ôn hòa đi, rồi sung sẽ rụng vào miệng? Trong Qui Luật Đấu Tranh thì gian khổ, tù đày, máu xương chỉ là những thử thách không làm bận ý chí!
Tác giả Nguyễn Khắp Nơi viết nhiều bài rất có giá trị và nhận định của ông cũng có lý do chứ không có ý miệt thị anh LT đâu. Có lẽ ông đặt công việc chung lên trên hết nên mới có sự phân tích cẩn trọng. Cũng là điều đáng suy ngẫm.
ReplyDelete