Vinalines và “tam quyền phân lập”
TRONG NƯỚC 5/27/2012
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2012-05-27
Vai trò của tập đoàn kinh tế nhà nước ngày càng lộ rõ những sai
phạm nghiêm trọng có cả biểu hiện của lợi ích nhóm và tham nhũng.
Trụ sở của Vinalines, Tổng Công Ty Hàng Hải Việt Nam.
Câu hỏi đặt ra cho Vinashin và Vinalines nếu Việt Nam theo đuổi mô
hình “tam quyền phân lập” thì những đổ vỡ này có thể tránh được hay
không? Mặc Lâm có thêm chi tiết qua bài viết sau đây.
Trong những ngày qua hai vấn đề được báo chí theo dõi chặt chẽ nhất
là những bàn cãi về kinh tế, xã hội trong phiên họp Quốc hội kỳ này, đặc
biệt việc bãi nhiệm tư cách đại biểu của bà Đặng Thị Hoàng Yến và
Vinalines.
Với báo chí, Vinalines đã lộ diện tất cả những gì mà tập đoàn này
cùng với sự thỏa thuận ngầm của giới chức trách nhiệm muốn che giấu. Mặc
dù Quốc hội lên tiếng nhưng dư luận thấy sự lên tiếng đó hình như không
tương ứng với mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Ai trả lời cho những câu hỏi này?
Có đại biểu đặt câu hỏi tại sao cơ quan điều tra lại để nhân vật chủ
chốt của vụ Vinalines là ông Dương Chí Dũng thoát khỏi mạng lưới pháp
luật trong khi theo nguyên tắc, Bộ trưởng Đinh La Thăng phải biết rõ
từng chi tiết trong suốt quá trình điều tra. Ông Thăng phải cộng tác với
cơ quan điều tra trong việc cung cấp các tài liệu mà Bộ Giao thông vận
tải nắm giữ vì Vinalines chịu sự quản lý trực tiếp của Bộ Giao thông mà
ông Dương Chí Dũng từng là chủ tịch hội đồng quản trị Vinalines và chức
vụ sau cùng là Cục trưởng Cục Hàng Hải.
Ngày 29/4/1995, Tổng công ty Hàng hải Việt Nam gọi tắt là Vinalines
được thành lập theo Quyết định số 250/TTg của Thủ tướng Chính phủ cũng
chính là ngày mà hàng trăm đơn vị, cá nhân có liên quan đến tập đoàn này
bắt đầu một cuộc hưởng lợi dây chuyền từ cấp lãnh đạo cao nhất cho tới
một nhân viên lao động phổ thông nhỏ nhất. Với nguồn vốn ưu đãi, đặc
quyền trong sản xuất và thành lập hợp đồng, cho tới toàn quyền sử dụng
các loại trái phiếu chính phủ để chia chác nhau qua các vụ mua tàu cũ đã
khiến con bệnh Vinalines trở nên bất trị.
Hàng ngàn tỷ nợ khó đòi cộng với số tiền thất thoát hàng trăm ngàn tỷ
khác đã làm cho nền kinh tế Việt Nam vốn đang chao đảo bị thêm một cú
va đập nảy lửa khiến cho cả xã hội như đang bừng tỉnh trước sự thật khó
chối cãi: các tập đoàn nhà nước được lập ra không phải vì nhiệm vụ cao
cả như nhà nước phân bua mà lý do chính phát xuất từ lợi ích nhóm cũng
như các mục tiêu tham nhũng trong hệ thống.
Chỉ giám sát khi được cho phép
Các Tập đoàn cột trụ của kinh tế Việt Nam. RFA/internet.
“Việc đổ vỡ của Vinalines và việc truy nã ông Dương Chí Dũng là
giọt nước tràn ly làm cho nghị trường quốc hội Việt Nam nóng lên vì các
sai sót rất nghiêm trọng không thể chối cãi được của các tập đoàn kinh
tế nhà nước.
Quốc hội rất muốn thực hành quyền giám sát của mình và điều ấy
được người dân, cử tri và công luận hết sức ủng hộ. Tuy vậy cơ chế chính
trị của Việt Nam phải được quyết định phía bên đảng và phải được bàn
thảo. Có lẽ rằng đảng chưa có quyết định cho nên những đề nghị của quốc
hội cho đến nay cũng chỉ là đề nghị chứ chưa được thực hiện.”
Thực trạng Quốc hội không có quyền giám sát chính phủ cũng như tòa án
các cấp không có quyền xét xử độc lập đã được mặc nhiên chấp nhận bởi
Đảng Cộng sản Việt Nam từ lâu. Vai trò của Đảng đã nhiều lần được khẳng
định qua các tuyên bố của nhiều đời Tổng Bí Thư mà mới nhất vào sáng
ngày 7/5, trong diễn văn khai mạc Hội nghị lần thứ 5, Ban Chấp hành
Trung ương Đảng khóa XI tại Hà Nội Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không
che dấu khi xác nhận một lần nữa Đảng không chấp nhận “tam quyền phân
lập”.
Khi tam quyền phân lập bị khước từ
“Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam
quyền phân lập thì ai kiểm tra khi mà những nhóm đặc quyền đặc lợi tha
hồ tung hứng?
Những chuyện bổ nhiệm này ai kiểm soát, ai phản biện và ai được
quyền tham gia vào trong vấn đề bổ nhiệm và kiểm soát này? Tổng giám đốc
của Vinalines đang bê bối như thế thì lại được nhấc lên làm Cục trưởng
Cục Giao thông hàng hải! Thật ra mà nói nó cũng chỉ nằm trong phạm vi
của nhóm lợi ích thôi chứ không thể ai khác được.
Vấn đề là ai đã tạo điều kiện cho ông ta cao chạy xa bay như vậy? Ở
đây nếu không có sự bao che, không có sự tiếp tay của những thế lực cầm
quyền thì làm sao một nhân vật như vậy lại bỏ trốn một cách thoải mái
và ngang nhiên như thế?”
Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam quyền phân lập thì ai kiểm tra khi mà những nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung hứng?
GS Tương Lai
Nếu nền dân chủ của một quốc gia được ví như mặt bàn thì “tam quyền
phân lập” không khác gì ba chân của chiếc bàn tròn dân chủ ấy. Sự khước
từ vai trò độc lập của lập pháp, tư pháp và hành pháp là nguyên nhân cốt
lõi gây ra kết nối lợi ích nhóm tàn phá mọi nỗ lực chống lại tham nhũng
và bất công xã hội. Luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch UBMTTQ
thành phố Hồ Chí Minh đưa ra nhận xét:
“Tất nhiên tam quyền phân lập không phải là tất cả để mà cứu vãn
tình hình. Nó còn gắn với trình độ lãnh đạo nữa. Nhưng rõ ràng đó là một
cách để ràng buộc những người cầm quyền phải có trách nhiệm. Bởi vì nếu
không có trách nhiệm thì với một nền tư pháp độc lập họ sẽ bị xử như
những người khác. Do đó nếu có tam quyền phân lập thì chúng ta sẽ tránh
được rất nhiều vụ Vinashin và Vinalines.
Một nhà nước không có tam quyền phân lập là một nhà nước toàn trị
và như vậy thì không có ai chịu trách nhiệm cả. Thí dụ bây giờ ngoài
những lãnh đạo Vinashin và Vinalines thì trên hết ai là người chịu trách
nhiệm về vấn đề đó? Người đó phải được đưa ra xử chớ? Vì đã để thất
thoát hàng trăm ngàn tỉ của nhân dân chớ không thể nói một cách mơ hồ
hay đổ cho người lãnh đạo Vinashin, Vinalines. Tôi cho rằng tam quyền
phân lập là biện pháp rất quan trọng để chống tham nhũng.”
Lợi ích nhóm, tham nhũng: làm sao đối phó?
“Nhà nước pháp quyền đích thực không thể để cho một nhóm lợi ích
thao túng nền kinh tế như vậy. Muốn như vậy thì tối thiểu, không nói
phái đối lập hay đảng đối lập gì cả mà chỉ nói phân ra ba quyền để mà
kiểm soát lẫn nhau, hạn chế bớt đặc quyền đặc lợi. Thật ra tam quyền
phân lập là một thành tựu của nền văn minh chứ đâu phải là một sản phẩm
tư sản? Nói cho đến cùng sản phẩm của tư bản đó nó tiêu biểu cho một nển
văn minh và cho trí tuệ cho cả loài người!
Ngay trong bản thân nhà nước để tránh bớt đi, tôi nói bớt thôi, sự
lộng quyền bởi vì xu hướng chung của quyền lực là nó muốn mở rộng vô
hạn độ quyền lực của mình, đó là quy luật rồi. Thêm vào đó đã là quyền
lực thì nó sẽ dẫn đến tha hóa, tham nhũng.”
Một lần nữa, ông Lê Hiếu Đằng nhắc lại vai trò độc lập của tòa án khi
giải quyết các vấn nạn tham nhũng. Khước từ vai trò của tam quyền phân
lập cũng chính là khước từ việc chống tham nhũng.
Ngay bây giờ thí dụ Thủ tướng chính phủ chẳng hạn, bất cứ thủ tướng nào, vi phạm thì ai xử Thủ tướng?
Ô. Lê Hiếu Đằng
“Nếu muốn chống tham nhũng một cách hiệu quả thì tư pháp phải độc
lập mới dám đưa ra xét xử những vị lãnh đạo cao trong đảng, trong nhà
nước. Ngay bây giờ thí dụ Thủ tướng chính phủ chẳng hạn, bất cứ thủ
tướng nào, vi phạm thì ai xử Thủ tướng?
Hay là ông Tổng Bí thư vi phạm thì ai xử ông Tổng Bí thư? Với tư
cách công dân, tư cách những người đứng đầu nhà nước, đứng đầu đảng mà
ông phạm pháp thì phải có một cơ quan độc lập xét xử chứ không thể nào
khác. Do đó tôi nghĩ rằng tam quyền phân lập rất quan trọng, nếu không
có tam quyền phân lập thì ngay lập tức sẽ trở thành một nhà nước toàn
trị và không ai kiểm soát hay giám sát cả.”
Tập đoàn kinh tế nhà nước là một biểu hiện sai lầm khi không áp dụng
mô hình tam quyền phân lập. Từ năm 2006 đến 2010 Quốc hội đã nhiều lần
yêu cầu đưa ra nghị trường bàn về vấn đề mô hình tập đoàn kinh tế nhưng
không đến đâu vì ý chí của Đảng đã xác định tập đoàn kinh tế nhà nước là
“quả đấm thép” của nền kinh tế. Lúc đầu nhà nước báo cáo với Quốc hội
chỉ chủ trương làm thí điểm nhưng chưa tổng kết, đánh giá xem đúng hay
không thì cũng chính nhà nước cho phép đồng loạt các tập đoàn kinh tế
được thành lập gây thiệt hại hết tập đoàn này sang tập đoàn khác.
Không còn cách nào khác
TS Lê Đăng Doanh, dưới cái nhìn của một chuyên gia kinh tế từng giữ
những chức vụ tư vấn cho chính phủ nhận định rằng tập đoàn kinh tế nhà
nước chính là đầu mối của mọi bất ổn kinh tế hiện nay:
“Tôi nghĩ rằng sự thật vẫn mạnh hơn giáo điều, lý thuyết khô cằn
nào. Tình hình thực tế đã diễn biến như thế này tôi hy vọng lãnh đạo các
cấp thẩm quyền sẽ sớm có quyết định thay đổi cơ chế quản lý, giám sát
cũng như tổng kết chấm dứt thí điểm các tập đoàn kinh tế nhà nước đã tạo
ra lổ hổng rất lớn trong quản lý và giám sát của nhà nước, đối với vốn
chủ sở hữu, đối với đầu tư và các hoạt động của các tập đoàn.”
Từ một lý thuyết bị từ chối, tam quyền phân lập đã chứng minh rằng
không những nó tiết chế những hành vi phạm pháp của các cấp lãnh đạo cao
nhất mà tam quyền phân lập chính là con đường duy nhất dành cho bất cứ
nền dân chủ nào, ngoại trừ nền dân chủ xã hội chủ nghĩa mà Tổng Bí thư
Nguyễn Phú Trọng khẳng định.
rfa.org


No comments: